Lượt xem: 3933 | Gửi lúc: 10:06' 26/09/2011
Bookmark and Share

TẤM GƯƠNG HIẾU THẢO, HỌC GIỎI

Ngày đầu tới trường tôi gặp em, một bé gái dáng người bé nhỏ, khuôn mặt tròn xinh với đôi mắt trong veo nhưng chứa đầy vẻ u buồn. Tôi gặp em với nhiều cảm xúc đan xen,  vì tôi đã được nghe các thầy cô ở trường nói về em trước đó. Em có một tuổi thơ mà khi ai được nghe kể về em có lẽ sẽ đều có tâm trạng thán phục em và xen lẫn thương cảm cho em. Em là Ngô Thanh Hằng học sinh lớp 4A trường tiểu học số 1 Vinh Quang, xã Vinh Quang, huyện Chiêm Hóa. Trong những năm qua em luôn là một học sinh ngoan, học giỏi được thầy cô và bạn bè quý mến. Năm học 2010 -2011 vừa qua em là một trong những tấm gương tiêu biểu trong phong trào thi đua “Vượt khó, học tốt” của nhà trường. Vào đầu năm học 2011- 2012 em đã vinh dự được nhận học bổng “Tân trào tiếp sức đến trường” do Hội khuyến học của tỉnh trao.

Học giỏi chăm ngoan chưa phải là điều mà được thầy cô và các bạn ở đây nhắc nhiều đến em như vậy. Tìm hiểu về hoàn cảnh của em thì tôi thật sự bất ngờ, mẹ em bị bệnh nan y từ lúc em mới được 6 tháng tuổi và cho đến khi em bắt đầu vào lớp một thì mẹ em đã không còn đi lại được nữa, em đã tự mình đi đến trường, em đã không được cảm nhận dấu ấn của ngày đầu tiên đến trường thật ngọt ngào như lời ca của một bài hát “ Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường, em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ dành yêu thương …”. Cái cảm giác đầu tiên đến trường đó của em thật cô đơn, nhưng em đã vươn lên trong học tập bởi một nghị lực phi thường trong em, cùng với sự yêu thương của thầy cô và chia sẻ của bạn bè đã giúp em vững bước. Em kể khi em mới lên 6 tuổi em đã tự chăm sóc mình và chăm sóc mẹ vì bố thường đi làm thuê công nhật cả ngày, có lúc vài ngày mới về. Mẹ thì không còn đi lại được bởi một căn bệnh quái ác làm cho tay chân mẹ cứng lại không cử động được, vì vậy em vừa đi học vừa chăm sóc mẹ. Hàng ngày em tắm rửa thay quần áo cho mẹ, chải tóc, bón cơm cho mẹ ăn. Hình như vai trò của em với mẹ đã được đảo ngược, với những đúa trẻ lên 6 tuổi như em còn được bố mẹ chăm sóc, tắm rửa, bón cho ăn vậy mà với em lại là người tự chăm sóc mình, tự nấu cơm, giặt quần áo, chăm sóc cho mẹ từ miếng ăn, giấc ngủ. Tôi thật thán phục nghị lực kiên cường ở em. Nhìn vóc dáng của em tôi không thể tin nổi em có thể làm những công việc của một người lớn như vậy.

 

                                   

                                                 Em Ngô Thanh Hằng - Học sinh lớp 4A-TH Số 1 Vinh Quang

Những ngày mẹ ốm nặng đi viện em vẫn tự ở nhà trông nhà và ngủ một mình như một người trưởng thành. Vậy mà em chưa một ngày nghỉ học, dù nắng, dù mưa em vẫn đến trường với bao ước mơ, vẫn tham gia sôi nổi những hoạt động ở trường. Với em có lẽ dù vất vả nhưng mẹ vẫn có ở bên em, như vậy đã là rất hạnh phúc. Bởi tôi cảm nhận được ở trong mắt em khi nói chuyện với tôi, có lẽ em nhận thức được có thể một ngày không xa em sẽ không còn được chăm sóc mẹ như lúc này và mẹ sẽ xa em mãi mãi. Nhà em rất nghèo không có đủ tiền chạy chữa cho mẹ mà bệnh mẹ ngày một nặng hơn.

Nhưng tôi tin rằng dù có như thế nào em vẫn có đủ nghị lực để vươn lên trong cuộc sống đầy khó khăn này. Em luôn là tấm gương để cho các em nhỏ học tập về sự tự lập, nghị lực vượt khó vươn lên và lòng hiếu thảo.

 

                                 Nguyễn Thị Hồng Hà-Giáo viên trường TH số 1 Vinh Quang